phunu8_news_0.png

Thất Dạ Tuyết


Tử Dạ, ta sẽ trở lại phương bắc. Hâm sẵn rượu ấm dưới gốc mai chờ ta, nhất định sẽ thắng cô.

Thất dạ tuyết. Bảy đêm lạnh lẽo miên trường. Thức dậy bao nhiêu ký ức huyền hồ. Thức dậy bao nhiêu tình cảm nồng nàn. Thức dậy bao nhiêu thống hận bi thương. Bảy đêm vũ lộng bao nhiêu hỉ nộ ái ố ai lạc dục. Tạo hóa của một con người chỉ tồn hiện trong một sát na. Thì cần chi bảy. Thì sao phải bảy. Bảy đêm đan thắt những mắc lưới tình cảm. Lưới tình cảm không một kẽ hở phủ chụp lên định mệnh con người. Làm sao thoát? Một kiếm vẫy vùng chia đôi thiên hạ. Một kiếm dựng trời xanh độc bá quần hùng. Một kiếm đó, như người. Càng lên cao, càng lạnh lẽo. Càng lên cao, càng cô độc. Nhưng. Rồi có thoát khỏi tấm lưới dệt từ thất tình đó chăng? Rồi có thoát khỏi những ký ức buồn đau thống khổ, những ký ức ngang trái éo le, ẩn ức oan nghiệt đó chăng? Mị lực siêu phàm khống chế cả thần trí tâm can người ta. Mị lực thần bí dụ hoặc nhiếp dẫn điều  khiển con người như con rối. Liệu rồi có khống chế nổi tấm lưới bảy thức tình cảm đang giăng mắc dọc ngang giật dây con người đó chăng? Kỷ niệm đẹp đẽ. Ký ức buồn đau. Tất cả đột khởi tái hiện trong bảy đêm huyễn hóa. Bảy đêm. Thất tình. Hay chỉ một sát na hiện tồn, sát na tạo hóa riêng tây của mỗi con người.

Thất Tinh Hải Đường. Không mùi không vị không sắc. Trúng dược chất này trong vòng bảy ngày toàn bộ ký ức bị xóa sạch. Rồi cơ thể bị ăn mòn dần đến chết. Bảy ngày. Mọi kỷ niệm tươi đẹp. Mọi ký ức đau buồn. Mọi trái ngang ẩn ức mọi khúc mắc cảm tình. Đều như mây khói mà tan biến đi cả. Bảy ngày. Từng mắc lưới một được gỡ ra. Từng hoạt cảnh nhân sinh được xóa bôi. Từng gương mặt, từng xúc cảm, từng biến cố đời nguời dần mai một. Rồi ra chẳng còn chi hết. Tấm lưới thất tình được cất đi, trở về cùng hư vô. Thì con người còn lại, có còn gì nữa chăng, ngay cả đến một nỗi đau bé mọn, một niệm ức nhỏ nhoi? Con người khi ấy, còn là gì? Tru gia. Diệt tộc. Mất nước. Chỉ còn là một bóng mây ngang trời. Hồng nhan tri kỷ. Bằng hữu thâm giao. Huyết hải thâm cừu. Chỉ như một bông tuyết rơi ngang. Vở kịch nhân gian khép lại. Cuộc thương sinh trầm ải chỉ tợ như một hơi thở sầu.

Bảy đêm vũ lộng. Bảy ngày xóa bôi. Tạo hóa đời người tồn hoạt trong một sát na lê thê miên trường trầm phù xuôi ngược. Nghĩ sao cho phải? Xử sao cho đúng? Nhất cử nhất động đều làm giật dây ân ân oán oán, lưới tình phát động xô đẩy con người trong một cơn lốc xoáy mù mịt hư hao. Sao cho đúng? Sao cho phải?

Triển bạch. Huynh đến muộn rồi. Huynh mãi mãi đến muộn rồi…
Tử Dạ. Ta nhất định trở lại cùng nàng uống rượu đấu tay…
Tuyết Hoài. Chừng nào anh mới tỉnh lại đưa em đi về cực bắc xem ánh sáng bảy sắc…

Hai người mãi mãi không thể tương phùng. Như Sâm Thương vĩnh cách…

Biệt ly. Tương phùng. Vốn dĩ chỉ là một. Điên cuồng thống hận. Hoan lạc thống khoái. Vốn dĩ cũng chỉ là một. Bi kịch nhân sinh vốn dĩ từ khi không còn thấy một. Vốn dĩ hóa hiện từ khi không còn thấy thất tình là một. Không còn thấy yêu hận vốn dĩ cũng chỉ là một. Nhưng trong cơn cuồng khấu khao khát về một, bảy đêm hiện ra, bảy ngày phát động. Lưới tình từ đó giăng mắc. Cỗ máy tạo hóa từ đó vận hành.
Tiết cốc chủ. Ta nhất định đưa cô về nhà an toàn…

Diệu Phong sứ. Lâu Lan Nhã Di. Ngươi bái sư hành y phải chăng để tiếp tục thay người trong cuộc cờ này? Cuộc cờ liên miên bất tuyệt. Vĩnh viễn không thể có điểm dừng. Vĩnh viễn không thể có đoạn kết. Dù lành. Dù dữ.


Chú: tôi không có ý định viết cảm nhận hay điểm sách. Có nhiều người đã viết rất nhiều, rất hay, về quyển sách này. Cho nên. Chỉ là một vài dòng vu vơ, mượn ý mà diễn tình, về một cuộc thương sinh.

Sói Đồng Hoang

Tin mới trong ngày