phunu8_news_0.png

“Con đĩ” của đàn ông

Yêu nhau có phải lên giường với nhau? Phải hay không phải. Thì mỗi một câu trả lời, đều để lại một vết thương thăm thẳm. Bởi. Câu hỏi đặt ra như tên đã giương trên cung, chỉ có một mục tiêu duy nhất. tạo ra một vết thương lòng. Phải làm sao đây?

- Chị yêu ai chưa? - Đã từng.

- Còn bây giờ - Chị không dám!

- Chị mắc chứng sợ yêu đấy à? - Chắc thế!

Câu trả lời buông ra không cần suy nghĩ. Như được soạn sẵn. Như tên đã giương trên cung, chỉ chờ một câu hỏi để lao đi không đắn đo cân nhắc.

Đã hai năm kể từ lần đầu tiên tôi nhìn thấy em. Một đóa tường vi đẹp buồn bã, và mong manh. Em cũng ngồi đó, bên khung cửa sổ, như hôm nay, trước mặt là chiếc bánh kem sinh nhật với con số 22 và hàng nến cháy dang dở. Em ngồi một mình. Cô đơn. Vô hồn. Chỉ có hàng nến cháy dang dở là sinh động với những giọt lệ sáp chầm chậm rỏ xuống. Đời em.

Khi đó, tôi ngồi ở bàn đối diện, nhìn những giọt lệ nến chầm chậm chảy, lòng cảm thương vô hạn, như nhìn thấy mình của những năm tuổi trẻ.

Bất chợt em nhìn lên, tôi cảm thấy nhói ngực khi chạm vào ánh mắt đó. Và cũng chầm chậm, nhưng chua xót, em hỏi - Chị có muốn ngồi cùng một con đĩ không?

Mãi về sau, tôi cũng không thể nào quên được cảm giác xót xa đó. Cảm giác không đến từ giọng em nói, không đến từ cách em nhả ra hai từ “con đĩ” một cách cay đắng, mà đến từ nụ cười em tươi như một thiên thần. Một thiên thần ngây thơ, lạc giữa trời giông tố.

Tôi thường hẹn em vào những dịp cuối tuần. Sau những bộn bề lo toan cuộc sống riêng. Tôi vẫn muốn dành cho em chút thời gian mình có. Là tôi thương em? Hay tôi thương chính tôi trong hình bóng em? Chúng tôi không có gì để chia sẻ. Ngoài một sự đồng cảm trong tâm hồn, những tâm hồn thiếu thốn tình yêu. Tuy hoàn cảnh và tâm tư có khác nhau. Đàn ông, họ coi em như “một con đĩ”. Còn tôi, tôi không thể là “một con đĩ” của đàn ông.

Yêu nhau có phải lên giường với nhau? – Có lần em hỏi tôi như vậy. Tôi bối rối. Bởi tôi không phải đàn ông để có thể hiểu về họ. Nhưng có vẻ đàn ông luôn nghĩ về tính dục trong những mối quan hệ tình cảm. Tôi không biết việc ngủ với nhau có khiến người ta yêu nhau hơn hay không? Và việc không thỏa mãn đòi hỏi tính dục có khiến tình yêu trở nên khô cằn chết yểu hay không? Em, bằng tất cả sự nồng nàn mãnh liệt trong tình cảm, bằng tất cả niềm tin son sắt vào sự tốt đẹp của tình yêu, em sẵn sàng dâng hiến tất cả. Cái em nhận lại, là sự rẻ khinh, là sự coi thường, là hai tiếng “con đĩ” sau những lần thỏa mãn. Còn tôi, như con chim một lần trúng tên, tôi sợ hãi những gần gũi, sợ hãi những đòi hỏi, sợ hãi những chung đụng xác thân. Bởi tôi đã không còn niềm tin son sắt, bởi tôi đã không còn sự nồng nàn mãnh liệt. Tôi sợ mất mát, sợ cảm giác biệt ly ngay trong những ghì siết mang danh ân tình. Tôi không muốn làm “con đĩ” của đàn ông.

Đàn ông, và tình yêu của họ, như những món đồ xa xỉ, em cố mua bằng mọi giá. Nhưng người ta không bán. Họ không thực lòng yêu em, chưa từng dù chỉ một lần yêu em. Họ chiều chuộng em, săn đón em, chỉ để được lên giường cùng em. Rồi sau những lần mặn nồng đó, họ lạnh lùng quăng vào bầu ngực căng tròn yêu thương, một khoản “tình dục phí”. Thi thoảng có người hào phóng tặng thêm cho em một nụ hôn nhờn nhợn, vài lời đường mật sáo rỗng. Mà em tin. Em tin bằng tất cả trái tim khát khao cuồng khấu, một tình yêu chân thật. Rồi sau đó lầm lũi gục đầu vào bờ vai của mình. Bờ vai mà trước đó còn được mơn trớn vuốt ve săn sóc. Giờ ướt đẫm và nóng rát những giọt nước mắt. Đắng đót. Bơ vơ.

Có phải tất cả đàn ông đều như thế? Sau những trận mây mưa, sau những mùa ân ái, họ rút đi như thủy triều sau mùa trăng. Để lại trơ khấc những vệt tình nhạt nhòa mộng tưởng? – Em hỏi tôi, trong một lần tôi siết chặt em, cố tránh cho em những dòng nước mắt đơn độc lạc loài.

Tôi thấy em thật ngây thơ, thật khờ dại. Đàn ông chẳng bao giờ yêu một “con đĩ”. Họ cần em như cần một nhu cầu sinh hoạt. Chứ không cần tình yêu của em. Nếu có si mê, có lẽ họ chỉ si mê một con hồ ly đầy mị lực, một con hồ ly trong hình dong “con đĩ” để mê hoặc đàn ông, cho họ thứ họ cần, nhưng không bao giờ cho đủ.

Tôi. Cách gì, tôi nghĩ mình cũng thuộc hạng hồ ly. Nhưng tôi không thể hóa thành “con đĩ” nên không thể làm đàn ông đến gần. Một con hồ ly có khả năng mê hoặc thu hút đàn ông. Nhưng tôi là một con hồ ly khốn khổ, bởi đã quá thông minh khi nhìn ra bản chất của sự si mê đó nào phải tình yêu. Tôi không thể biến mình thành một “con đĩ” của đàn ông. Bởi tôi sợ sau đó tôi cũng sẽ phải gục đầu vào vai mình, khóc cho những hoài vọng, về một tình yêu chân thật.

Tôi và em, một người dùng chữ “tình”, một kẻ dùng chữ “dục” để giữ chân đàn ông. Nhưng hình như điều đó là không đủ…

Yêu nhau có phải lên giường với nhau?

Mèo Mắt Nâu

Tin mới trong ngày