phunu8_news_0.png

Cõi Tình đã đủ dạ thưa

Viết. Thêm. Chi. Nữa. Cho. Thừa. Đa. Đoan.

Lâu không viết gì. Nhiền bạn thắc mắc hay tôi hết cảm xúc viết rồi. Thực ra. Chỉ trong vài năm. Tôi đã viết hết. Về cõi tình.

Về sau. Mọi thứ cứ lặp lại. Nên tôi thôi không ghi chép nữa. Chỉ lần giở đọc lại. Và chiêm nghiệm. Để thấy thương thêm. Những yêu dấu đã vời vợi. Mấy lần duyên khởi duyên diệt. Chỉ còn đọng lại trong lòng. Một nỗi đau khổ lạ lùng. Nhưng không thể khác được. Tôi phải ngồi xem vở kịch nhân duyên. Đời mình. Không thể tác động. Không thể thay đổi.

Có người bạn rất thích câu ai người níu gió trên tay-để ta giữa chợ uống say cả cười. Câu đó. Là một thực tại đau lòng. Tôi không có thói quen kể lể về các mối duyên của mình. Bởi đó. Trong tôi. Là một điều bí nhiệm. Nên tôi chỉ có thể gửi chúng vào ngôn ngữ. Mà đằng sau lớp áo mỹ miều dụ hoặc. Những trầm phù du dương. Những ngất ngây diệu ảo. Là một khối sầu không cách chi tỏ bày. Về một nỗi thương tâm. Hay về một cuộc nhân sinh. Bi thương thống khổ.

Ngay cả khi thực tập tịnh tâm thiền quán. Hít thở vô tận. Tôi cũng lại bắt gặp tiếng khóc chính mình. Tiếng khóc quen thuộc. Cổ sơ. Lạc loài. Của những kẻ sinh ra bị đánh dấu. Phải cô đơn. Tiếng khóc cảnh cáo một lần duyên diệt.

Cứ mỗi nhịp trùng trùng duyên khởi duyên diệt như vậy. Tôi cũng đều không thể nào thu xếp nổi với lòng mình. Để mà chua cay đắng đót. Để mà buồn hận đớn đau. Để mà hủy đi hình ảnh đẹp đẽ nhiệm màu. Của một mối duyên.

Nàng giã biệt.Bông hồng mùa hè ấy đã đến độ và ngào ngạt hương thơm của vĩnh biệt, mùa thu và định mệnh.
- Dersteppenwolf, Hermann Hesse

Khi em bảo thấy tôi thật thú vị, chỉ đáng tiếc về những rạn nứt trong hôn nhân, tôi chỉ biết cười. Bởi tôi. Cách gì. Cũng không thể thấy đáng tiếc.

Nói như binh pháp khi luận về lá số của tôi. Thì tiên thiên Kỵ trấn giữ Phối cung. Si tình Kỵ xạ nhập vào kích động trận pháp. Đừng nói chính thất chính danh, ngay cả những mối nhân duyên đủ sâu đậm để chịu sự ảnh hưởng ước thúc của Phối cung, ngay lập tức cũng bị song Kỵ huy động lõa hình giáp sát trận tru diệt. Cứ như thể định mệnh đã bày ra, cài thêm đào hoa trận vào đất đó, chỉ để đánh người Thiên Lương này hết lần này đến lần khác. Cho đến khi tình cảm biến sạch. Chỉ còn trơ khấc. Một nỗi cô đơn. Và đau khổ lạ lùng.

Tôi không nuối tiếc. Chỉ trân quý với người đến. Và tử tế với người đi. Tôi quen với chuyện đó như thể người ta phải quen với việc hễ sinh ra thì phải có lúc chết. Và cũng như cái chết khiến con người quý sự sống. Sự đến và đi như một tất định khiến tôi trân quý hơn những lọn sóng yêu thương này. Những lọn sóng. Vỗ miên man vào bờ. Rồi lui đi khỏi hý trường ảo dị. Để lại. Chẳng. Một. Điều. Gì.

Tôi không cố gắng tìm kiếm. Hay khỏa lấp đợt triều này. Bằng một cơn sóng lạ khác. Cũng như những mùa hè rực rỡ yêu nhau trần truồng trong trời đất. Không cách gì xóa bôi những mùa thu hanh hao yêu nhau trong lo âu hờn tủi. Hay những mùa xuân phơi phới thương nhau trong từng ánh mắt tia nhìn. Cách gì cũng không thể xóa nhòa những mùa đông siết ghì quấn quít nhau trong chăn chiếu lạnh khô, rời rã. Mỗi nhịp thở. Mỗi điệu cười. Tôi phụng hiến cho cõi tình tất cả yêu thương. Dẫu liền ngay sau đó là rã tan ảo diệt.Như sự chết. Vẫn quấn lấy tôi trong từng niệm ý. Khiến tôi sống mãnh liệt hơn.Thì những kình lôi yêu thương, chỉ làm trái tim đã sờn rách của tôi đập thêm kiên khổ. Như thể. Mong đợi một hồng nhan tri kỷ chia sẻ cả đoạn đường dài. Chỉ là chối bỏ nhân quả. Tôi không.

Tôi chỉ đơn thuần trực nhận. Sự bất toàn. Và mong manh. Trong những lần duyên khởi. Để qua đó trân quý hơn những đối đãi, những được mất, những cho nhận. Trong một mối giao tình. Sự mong manh bất toàn luôn là một nỗi ám ảnh. Gợi lên những lo âu hãi sợ. Nỗi sợ chia lìa, tan rã. Nhưng trong cùng tột nỗi ám ảnh không cánh gì xóa bôi đó. Tôi đã học cách đối diện. Để thấu suốt giá trị của vô thường. Trong từng phen được mất. Mỗi người đến, như một cơn triều lạ lẫm, đã dạy tôi cách yêu thương, cách cho và nhận, cách ghì giữ và xả buông. Và khi rút đi, những cơn triều nồng nàn đó, những nường thơ yêu kiều đó, những tuổi trẻ cháy bỏng đó, đã dạy tôi học bài học về sự hiện hữu trong hư không. Tôi phải thích nghi, và quen với sự chuyển đổi, khi cái Có đi vào Tánh Không, khi hình bóng giai nhân yêu dấu đi vào tịch mịch, khi nỗ lực nhớ lại một khuôn mặt, một cảm xúc, trở thành trống rỗng. Cô đơn và tịch lặng. Tôi thực sự không thể minh triết được điều gì sau mỗi vòng xoáy đó. Nhưng trực nhận được về tình yêu, mãnh liệt hơn, thanh khiết hơn, và vĩnh hằng hơn, trong sự bất toàn và phù phiếm. Mỗi nường con gái đến. Hé lộ một tia sáng thánh linh trong tôi, dạy tôi những nhạc điệu trầm phù của tinh thần, chia sẻ cùng tôi những đường nét uyên nguyên của xúc cảm. Và tôi, cũng phủ lên họ những chân phúc của đời sống giả tạm, những lợi lạc của cõi tình hư huyễn, những chất ngất của cõi miền phù hoa. Cho và nhận. Để mỗi kỳ chia ly, mỗi phen giã biệt, tuy dậy lên nhiều điên mê thống khổ, tuy dựng lại nhiều ẩn ức dữ dội, tuy mở ra nhiều đau đớn hoang vu, cũng đồng thời quét đi những lớp bụi bặm ngộ nhận cố chấp, cũng đồng thời gạt bỏ những thù hình méo mó nhỏ nhen ích kỷ, về một cõi tình, linh thánh và mang mang vô lượng. Hân hoan khi Không thành Có. Chạnh lòng khi Có về Không. Chỉ là những trạng huống bấp bênh chùng chình tôi vương mang. Qua những kỳ được mất. Qua những vòng đến đi. Qua những miền cho nhận. Đọng lại. Là tôi trong cõi tịch mịch. Cho đến khi. Không còn ngăn ngại.

Sói Đồng Hoang

Tin mới trong ngày