phunu8_news_0.png

Cô đơn giữa vòng vây

Tôi đang rối bời giữa một hoàn cảnh đặc biệt. Chồng tôi đi tù đã nhiều năm và đường về còn dài dằng dặc...

Tôi là người đàn bà có nhan sắc. Năm 22 tuổi, tôi kết hôn. Chồng tôi cùng tuổi, học cùng trường. 3 năm sau ngày cưới, chúng tôi hạnh phúc chào đón đứa con đầu lòng.

5 năm tiếp theo là quãng đời hạnh phúc nhất của tôi khi chồng tôi được thăng chức, trở thành trưởng phòng trong một tổng công ty nhà nước. Dù quyền cao chức trọng nhưng anh ấy luôn quan tâm chăm sóc vợ con chu đáo sau giờ làm việc. Hàng năm, anh đều thu xếp để đưa gia đình 2 bên đi du lịch xa vài lần. Ai cũng nói số tôi hồng và tôi cũng từng tin như vậy.

Cách đây 6 năm, bất hạnh đã trút xuống gia đình nhỏ của tôi. Người chồng mà tôi hằng yêu quý và tin tưởng lại là... một kẻ sát nhân. Do thù oán trong cạnh tranh làm ăn, bị đối thủ chơi xấu, anh đã dùng tiền thuê giang hồ để kết liễu đối thủ.

Sự việc bại lộ khi cơ quan điều tra bắt được gã giang hồ và gã đã khai nhận tất cả. Chồng tôi bị kết án chung thân. Cả bầu trời trong tôi sụp đổ. Tôi ôm con trai và khóc rất nhiều.

Quãng thời gian sau đó thật kinh khủng, tôi phải vừa nuôi con, vừa đi lo cho chồng trong tù và một mình đối diện với nỗi đau quá lớn của đời mình mà không thể chia sẻ cho ai. Bạn bè từ khi biết chồng tôi như vậy, họ đã dần lảng tránh tôi.

Giữa lúc tôi cô đơn nhất thì một số người đàn ông xuất hiện. Họ là đồng nghiệp của chồng tôi, đồng nghiệp cũ của tôi... Họ cho tiền con tôi, mời tôi đi ăn uống, chia sẻ với tôi những vấn đề cuộc sống. Lúc đầu, tôi từ chối họ nhưng họ vẫn rất chân thành. Họ nói tôi cần phải vượt qua thời gian sóng gió này.

Trong số những người đàn ông đó, cũng có người đặt vấn đề tình cảm với tôi. Họ nói họ rất thương tôi, tôi như con chim nhỏ giữa trời giông gió nên họ cần chở che. Lúc đầu, tôi kiên quyết không đón nhận. Tôi nói tôi là người đàn bà đã có gia đình. Chồng tôi đang ở tù...

Người đàn ông đó lại nói: Em hãy nhìn lại đi, chồng em có nghĩ tới em và con không. Nếu nghĩ tới, hẳn anh ta đã không làm chuyện tày đình đó. Và em nghĩ đi, ngày anh ta ra tù, em bao nhiêu tuổi, 50 hay 60? Em đành lòng để tuổi xuân của mình trôi qua như vậy sao?

Lúc đầu, tôi để ngoài tai những lời này. Nhưng trong những đêm buồn, cô đơn, chúng lại hiện về trong tôi, mồn một... Tôi không muốn phản bội chồng nhưng cũng không muốn tiếp tục sống những ngày u buồn, đau đớn...

Tin mới trong ngày